次韻昌甫 其一

宋代 韓淲
人物本如雲,八俊更三君。山風吹夏籜,蒼雪落紛紛。 專壑紫苔古,掩關青竹深。據高梧而瞑,新蟬助長吟。 斸土燒萌茁,懲羹且一餐。竹新明眼句,持答愧琅玕。 千歲支床龜,團蒲紙帳為。發梳晨粥後,梅有隔窗枝。 未臘靈山白,溪南只獨看。章泉兩峰雪,應更地爐寒。
rén běn yún   jùn gèng sān jūn shān fēng chuī xià tuò cāng   xuě luò fēn fēn    
zhuān tái   yǎn guān qīng zhú shēn gāo ér míng xīn   chán zhù cháng yín    
zhǔ shāo méng zhuó   chéng gēng qiě cān zhú xīn míng yǎn chí   kuì láng gān    
qiān suì zhī chuáng guī   tuán zhǐ zhàng wèi shū chén zhōu hòu méi   yǒu chuāng zhī    
wèi líng shān bái   nán zhǐ kàn zhāng quán liǎng fēng xuě yīng   gèng hán