次韵昌甫 其五

宋代 韩淲
我圃虽荒亦有梅,云何也会待春回。寻香逐色从头数,弄蕊攀条著眼催。 老境隙光真野马,新年律琯已飞灰。一枝千树俱能尔,莫负尊前得句来。
suī huāng yǒu méi   yún huì dài chūn huí xún xiāng zhú cóng tóu shù nòng   ruǐ pān tiáo zhù yǎn cuī    
lǎo jìng guāng zhēn   xīn nián guǎn fēi huī zhī qiān shù néng ěr   zūn qián de lái