次韵昌甫 其十

宋代 韩淲
老觉浮生空地隔,时来犹幸得书题。梦思百里身长遁,语别经年意转凄。 槐叶易风惊热恼,莲根少水厌涂泥。何当整履苍苔滑,啸竹高凉手重携。
lǎo jué shēng kòng   shí lái yóu xìng de shū mèng bǎi shēn cháng dùn   bié jīng nián zhuǎn    
huái fēng jīng nǎo   lián gēn shǎo shuǐ yàn dāng zhěng cāng tái huá xiào   zhú gāo liáng shǒu zhòng xié