次韻昌甫 其十

宋代 韓淲
老覺浮生空地隔,時來猶幸得書題。夢思百里身長遁,語別經年意轉淒。 槐葉易風驚熱惱,蓮根少水厭塗泥。何當整履蒼苔滑,嘯竹高涼手重攜。
lǎo jué shēng kòng   shí lái yóu xìng de shū mèng bǎi shēn cháng dùn   bié jīng nián zhuǎn    
huái fēng jīng nǎo   lián gēn shǎo shuǐ yàn dāng zhěng cāng tái huá xiào   zhú gāo liáng shǒu zhòng xié