次韵蔡仲平

宋代 周紫芝
老翁肠断江南村,谁将楚些招归魂。月明常忆看花处,断桥流水天黄昏。 一行作吏此事废,日涉漫记柴桑园。天怜羁客老且病,玉琢妙语清而温。 当时饱吃惠州饭,十年来负蛮乡暾。花飞白雪飓欲起,瘴湿黄茅人闭门。 为公复诵海南句,寒窗掩卷凄无言。伤心起酹玉局老,夜半独沥鸱夷樽。
lǎo wēng cháng duàn jiāng nán cūn   shuí jiāng chǔ xiē zhāo guī hún yuè míng cháng kàn huā chù duàn   qiáo liú shuǐ tiān huáng hūn    
xíng zuò shì fèi   shè màn chái sāng yuán tiān lián lǎo qiě bìng   zhuó miào qīng ér wēn    
dāng shí bǎo chī huì zhōu fàn   shí nián lái mán xiāng tūn huā fēi bái xuě zhàng   shī huáng 湿 máo rén mén    
wèi gōng sòng hǎi nán   hán chuāng yǎn juàn yán shāng xīn lèi lǎo   bàn chī zūn