次韵伯尹登严子陵钓台

宋代 周紫芝
明光宫中枭夜鸣,汉鼎何人窥重轻。老颅未污属镂血,四海掩鼻愁膻腥。 当时避地岂得已,岩栖水宿俱非情。谁知举世无真隐,此意独高严子陵。 一钩明月满蓑雨,桃花水涨春江平。生涯颇似玄真子,端欲钓鱼非钓名。 故人巳作飞龙起,犹着羊裘钓烟水。异时侯霸岂其俦,未可轻将衮衣比。 心知不为世人屈,无故不作三公耳。富贵浮云只眼前,执戟长怜子扬子。 丈夫名节倘未立,安用区区识奇字。
míng guāng gōng zhōng xiāo míng   hàn dǐng rén kuī zhòng qīng lǎo wèi shǔ lòu xuè   hǎi yǎn chóu shān xīng    
dāng shí de   yán shuǐ 宿 fēi qíng shéi zhī shì zhēn yǐn   gāo yán líng    
gōu míng yuè mǎn suō   táo huā shuǐ zhǎng chūn jiāng píng shēng shì xuán zhēn duān   diào fēi diào míng    
rén zuò fēi lóng   yóu zhe yáng qiú diào yān shuǐ shí hóu chóu wèi   qīng jiāng gǔn    
xīn zhī wéi shì rén   zuò sān gōng ěr guì yún zhī yǎn qián zhí   zhǎng lián zi yáng zi    
zhàng míng jié tǎng wèi   ān yòng shí