次韵抱朴君同紫芝见过

宋代 韩淲
春来得新语,胜食斋房芝。舌本久已强,便觉此意随。 三咽元和津,髣髴疑管窥。是事夫如何,今古诚一时。 起搔种种发,抖擞酬酢之。楼西万山横,其中真吾诗。 试断取一二,惨惨天四垂。谁云泌之水,而可以乐饥。 但愿且吃饭,底用谈所知。彼哉长物尔,徒败人佳思。
chūn lái de xīn   shèng shí zhāi fáng zhī shé běn jiǔ qiáng biàn   jué 便 suí    
sān yān yuán jīn   fǎng guǎn kuī shì shì jīn   chéng shí    
sāo zhǒng zhǒng   dǒu sǒu chóu zuò zhī lóu wàn 西 shān héng   zhōng zhēn shī    
shì duàn èr   cǎn cǎn tiān chuí shuí yún zhī shuǐ ér      
dàn yuàn qiě chī fàn   yòng tán suǒ zhī zāi cháng ěr   bài rén jiā