次韵

宋代 释德洪
我昔度瘴海,夜浪光熳熳。经旬困掀簸,饮食借日旦。 动辄值墙壁,更觉归心懒。平生百念灰,但有身为患。 卧看生与死,两者无可拣。那知故园山,秀色长在眼。 爱此□洌崖,中有山房瞰。会当持老齿,嚼此无沙饭。
zhàng hǎi   làng guāng màn màn jīng xún kùn xiān yǐn   shí jiè dàn    
dòng zhé zhí qiáng   gèng jué guī xīn lǎn píng shēng bǎi niàn huī dàn   yǒu shēn wéi huàn    
kàn shēng   liǎng zhě jiǎn zhī yuán shān xiù   zhǎng zài yǎn    
ài   liè   zhōng yǒu shān fáng kàn huì dāng chí lǎo chǐ jué 齿   shā fàn