次韵

宋代 刘攽
落泉无时休,泄云常自还。居然万峰秀,共此亭户间。 擘华力何壮,凿陇巧已艰。造幽非近规,会心宁愧颜。 朝扉面苍苍,夜枕听潺潺。莳以松桂丛,葱翠皆可攀。 长歌发真赏,锦绣先斓斑。座客齐起予,清玉联玦环。 夙龄慕远游,未能遍人寰。学仙理茫昧,遁俗事间关。 风波天一隅,不到三神山。终当振衣往,对境聊自閒。
luò quán shí xiū   xiè yún cháng hái rán wàn fēng xiù gòng   tíng jiān    
bāi huá zhuàng   záo lǒng qiǎo jiān zào yōu fēi jìn guī huì   xīn níng kuì yán    
cháo fēi miàn cāng cāng   zhěn tīng chán chán shí sōng guì cóng cōng   cuì jiē pān    
cháng zhēn shǎng   jǐn xiù xiān lán bān zuò qīng   lián jué huán    
líng yuǎn yóu   wèi néng biàn rén huán xué xiān máng mèi dùn   shì jiān guān    
fēng tiān   dào sān shén shān zhōng dāng zhèn wǎng duì   jìng liáo xián