次远韵

宋代 苏辙
万里谪南荒,三子从一幼。 谬追春秋余,赖尔牛马走。 忧病多所忘,问学非复旧。 借书里诸生,疑事谁当叩。 吾身虽懒教,擢颖既冠後。 求友卷中人,玩心竹间岫。 时令检遗阙,相对忘昏昼。 兄来试讴吟,句法渐翘秀。 暂时鸿雁飞,迭发埙箎奏。 更念宛丘子,颀然何时觏。
wàn zhé nán huāng   sān zi cóng yòu  
miù zhuī chūn qiū   lài ěr niú zǒu  
yōu bìng duō suǒ wàng   wèn xué fēi jiù  
jiè shū zhū shēng   shì shuí dāng kòu  
shēn suī lǎn jiào   zhuó yǐng guān hòu  
qiú yǒu juǎn zhōng rén   wán xīn zhú jiān xiù  
shí lìng jiǎn quē   xiāng duì wàng hūn zhòu  
xiōng lái shì ōu yín   jiàn qiào xiù  
zàn shí hóng 鸿 yàn fēi   dié xūn chí zòu  
gèng niàn wǎn qiū zi   rán shí gòu