次遠韻

宋代 蘇轍
萬里謫南荒,三子從一幼。 謬追春秋余,賴爾牛馬走。 憂病多所忘,問學非復舊。 借書里諸生,疑事誰當叩。 吾身雖懶教,擢穎既冠後。 求友卷中人,玩心竹間岫。 時令檢遺闕,相對忘昏晝。 兄來試謳吟,句法漸翹秀。 暫時鴻雁飛,迭發塤箎奏。 更念宛丘子,頎然何時覯。
wàn zhé nán huāng   sān zi cóng yòu  
miù zhuī chūn qiū   lài ěr niú zǒu  
yōu bìng duō suǒ wàng   wèn xué fēi jiù  
jiè shū zhū shēng   shì shuí dāng kòu  
shēn suī lǎn jiào   zhuó yǐng guān hòu  
qiú yǒu juǎn zhōng rén   wán xīn zhú jiān xiù  
shí lìng jiǎn quē   xiāng duì wàng hūn zhòu  
xiōng lái shì ōu yín   jiàn qiào xiù  
zàn shí hóng yàn fēi   dié xūn chí zòu  
gèng niàn wǎn qiū zi   rán shí gòu