此翁篇再赠陆丈

明代 王世贞
此翁杯勺不近口,种得秫田都酿酒。此翁杜门时避席,每留王生竟日夕。 咄嗟水陆俄满筵,罢饮萧条仍立壁。自矜画理妙通神,肯挂侯门壁上尘。 青山到处身为主,黄菊开时家不贫。王生夙缘真自好,携翁画归还醉饱。 为问支硎地有无,买田筑室将从老。
wēng bēi sháo jìn kǒu   zhǒng shú tián dōu niàng jiǔ wēng mén shí měi   liú wáng shēng jìng    
duō jiē shuǐ é mǎn yán   yǐn xiāo tiáo réng jīn huà miào tōng shén kěn   guà hóu mén shàng chén    
qīng shān dào chǔ shēn wéi zhǔ   huáng kāi shí jiā pín wáng shēng yuán zhēn hào xié   wēng huà guī huán zuì bǎo    
wèi wèn zhī xíng yǒu   mǎi tián zhù shì jiāng cóng lǎo