次同年王火井不遇之韵

宋代 洪咨夔
题遍慈恩最上层,青云涂辙几人升。 一经秋雨禾方穟,未到春风海亦冰。 闹裹功名多目论,淡中气味独心朋。 苍苔不扫芙蓉老,有客敲门自出应。
biàn ēn zuì shàng céng   qīng yún zhé rén shēng  
jīng qiū fāng suì   wèi dào chūn fēng hǎi bīng  
nào guǒ gōng míng duō lùn   dàn zhōng wèi xīn péng  
cāng tái sǎo róng lǎo   yǒu qiāo mén chū yīng