次鲁直烹密云龙之韵 其四

宋代 黄裳
春山椎鼓雀舌细,石涧垂丝鱼肉丰。异时相逐许馀地,杖藜自号田家翁。 有年无累反观处,水天云尽涵秋空。虽然出处有义命,必欲长往非人同。 校书千古窜讹谬,日长閒御瀛洲风,故园且付烟云笼。 落笔成诗今几卷,洗我烦襟求副本。
chūn shān chuí què shé   shí jiàn chuí ròu fēng shí xiāng zhú zhàng   hào tián jiā wēng    
yǒu nián lěi fǎn guān chù   shuǐ tiān yún jǐn hán qiū kōng suī rán chū chù yǒu mìng   cháng wǎng fēi rén tóng    
jiào shū qiān cuàn é miù   zhǎng xián yíng zhōu fēng   yuán qiě yān yún lóng  
luò chéng shī jīn juǎn   fán jīn qiú běn