次魯直烹密雲龍之韻 其四

宋代 黃裳
春山椎鼓雀舌細,石澗垂絲魚肉豐。異時相逐許餘地,杖藜自號田家翁。 有年無累反觀處,水天雲盡涵秋空。雖然出處有義命,必欲長往非人同。 校書千古竄訛謬,日長閒御瀛洲風,故園且付煙雲籠。 落筆成詩今幾卷,洗我煩襟求副本。
chūn shān chuí què shé   shí jiàn chuí ròu fēng shí xiāng zhú zhàng   hào tián jiā wēng    
yǒu nián lěi fǎn guān chù   shuǐ tiān yún jǐn hán qiū kōng suī rán chū chù yǒu mìng   cháng wǎng fēi rén tóng    
jiào shū qiān cuàn é miù   zhǎng xián yíng zhōu fēng   yuán qiě yān yún lóng  
luò chéng shī jīn juǎn   fán jīn qiú běn