次刘圭甫和人梅花韵

宋代 朱熹
意行欲遍江村路,恰到诗人断魂处。梅花未肯笑春风,蔓草何须怨零露。 归来四壁无馀声,俯槛祇有寒塘青。美人邂逅一笑粲,倒影的皪疏枝横。 寸心久矣遗纷杂,不但老禅斋夏腊。此时悢悢欲何言,本根落落几难合。 走遍诸君诗卷中,西湖东阁病还同。划然长笑惊梦破,碧云散尽山丛丛。
xíng biàn jiāng cūn   qià dào shī rén duàn hún chù méi huā wèi kěn xiào chūn fēng   màn cǎo yuàn líng
guī lái shēng   kǎn yǒu hán táng qīng měi rén xiè hòu xiào càn   dào yǐng de shū zhī héng
cùn xīn jiǔ fēn   dàn lǎo chán zhāi xià shí liàng liàng yán   běn gēn luò luò nán
zǒu biàn zhū jūn shī juàn zhōng   西 dōng bìng hái tóng huá rán cháng xiào jīng mèng   yún sàn jìn shān cóng cóng