次居仁韵

宋代 刘子翚
是身如树槁穷冬,一点心华自闭封。 久矣吹嘘存泛爱,偶於迟暮得相从。 颇闻妙用纵横是,深愧真源左右逢。 白云黄芽计虽下,可能无意起龙锺。
shì shēn shù gǎo qióng dōng   diǎn xīn huá fēng  
jiǔ chuī cún fàn ài   ǒu chí xiāng cóng  
wén miào yòng zòng héng shì   shēn kuì zhēn yuán zuǒ yòu féng  
bái yún huáng suī xià   néng lóng zhōng