次居仁韻

宋代 劉子翬
是身如樹槁窮冬,一點心華自閉封。 久矣吹噓存泛愛,偶於遲暮得相從。 頗聞妙用縱橫是,深愧真源左右逢。 白雲黃芽計雖下,可能無意起龍鍾。
shì shēn shù gǎo qióng dōng   diǎn xīn huá fēng  
jiǔ chuī cún fàn ài   ǒu chí xiāng cóng  
wén miào yòng zòng héng shì   shēn kuì zhēn yuán zuǒ yòu féng  
bái yún huáng suī xià   néng lóng zhōng