次东坡先生用六一先生雪诗律令龟字二十韵旧

宋代 杨万里
病身柴立手亦龟,不要人怜天得知。 一寒度夕抵度岁,恶风更将乾雨吹。 作祥只解谁饥腹,催老偏工欺短髭。 透屋旋生衾里铁,隔窗也送砚中澌。 搅衣起看端不恶,两耳已作冻菌危。 似明还暗静复响,索我黄绢挥乌丝。 误喜家贫屋骤富,不道天巧人能为。 忽思句来旅京国,瘦马断鞭包袖持。 红金何曾梦得见,茧生脚底粟生肌。 残杯冷炙自无分,不是不肯叩富儿。 独立西湖望东海,海神驾雪初来时。 眼花只怪失天地,风横并作翻帘帏。 飞来峰在水仙国,九里松无尘土姿。 只欠杖头聘欢伯,安得醉倒衣淋漓。 犹遭天子呼野客,催班声里趋丹墀。 如今四壁一破褐,雪花密密巾披披。 诗肩浑作远岭瘦,诗思浪与春江驰。 茅柴乞暖却得冷,聊复尔耳三两卮。 东坡逸足电雹去,天马肯放氂牛随。 君不见溧阳县里一老尉,一句曾饶韩退之。
bìng shēn chái shǒu guī   yào rén lián tiān de zhī  
hán suì   è fēng gèng jiāng qián chuī  
zuò xiáng zhǐ jiě shuí   cuī lǎo piān gōng duǎn  
tòu xuán shēng qīn tiě   chuāng sòng yàn zhōng  
jiǎo kàn duān è   liǎng ěr zuò dòng jūn wēi  
shì míng hái àn jìng xiǎng   suǒ huáng juàn huī  
jiā pín zhòu   dào tiān qiǎo rén néng wéi  
lái jīng guó   shòu duàn biān bāo xiù chí  
hóng jīn zēng mèng jiàn   jiǎn shēng jiǎo shēng  
cán bēi lěng zhì fēn   shì kěn kòu ér  
西 wàng dōng hǎi   hǎi shén jià xuě chū lái shí  
yǎn huā zhǐ guài shī tiān   fēng héng bìng zuò fān lián wéi  
fēi lái fēng zài shuǐ xiān guó   jiǔ sōng chén 姿  
zhǐ qiàn zhàng tóu pìn huān   ān zuì dǎo lín  
yóu zāo tiān   cuī bān shēng dan chi  
jīn   xuě huā jīn  
shī jiān hún zuò yuǎn lǐng shòu   shī làng chūn jiāng chí  
máo chái nuǎn què lěng   liáo ěr ěr sān liǎng zhī  
dōng diàn báo   tiān kěn fàng máo niú suí  
jūn jiàn yáng xiàn lǎo wèi   céng ráo hán tuì 退 zhī