次東坡先生用六一先生雪詩律令龜字二十韻舊

宋代 楊萬里
病身柴立手亦龜,不要人憐天得知。 一寒度夕抵度歲,惡風更將乾雨吹。 作祥只解誰飢腹,催老偏工欺短髭。 透屋旋生衾里鐵,隔窗也送硯中澌。 攪衣起看端不惡,兩耳已作凍菌危。 似明還暗靜復響,索我黃絹揮烏絲。 誤喜家貧屋驟富,不道天巧人能為。 忽思句來旅京國,瘦馬斷鞭包袖持。 紅金何曾夢得見,繭生腳底粟生肌。 殘杯冷炙自無分,不是不肯叩富兒。 獨立西湖望東海,海神駕雪初來時。 眼花只怪失天地,風橫並作翻簾幃。 飛來峰在水仙國,九里松無塵土姿。 只欠杖頭聘歡伯,安得醉倒衣淋漓。 猶遭天子呼野客,催班聲里趨丹墀。 如今四壁一破褐,雪花密密巾披披。 詩肩渾作遠嶺瘦,詩思浪與春江馳。 茅柴乞暖卻得冷,聊復爾耳三兩卮。 東坡逸足電雹去,天馬肯放氂牛隨。 君不見溧陽縣裡一老尉,一句曾饒韓退之。
bìng shēn chái shǒu guī   yào rén lián tiān de zhī  
hán suì   è fēng gèng jiāng qián chuī  
zuò xiáng zhǐ jiě shuí   cuī lǎo piān gōng duǎn  
tòu xuán shēng qīn tiě   chuāng sòng yàn zhōng  
jiǎo kàn duān è   liǎng ěr zuò dòng jūn wēi  
shì míng hái àn jìng xiǎng   suǒ huáng juàn huī  
jiā pín zhòu   dào tiān qiǎo rén néng wéi  
lái jīng guó   shòu duàn biān bāo xiù chí  
hóng jīn zēng mèng jiàn   jiǎn shēng jiǎo shēng  
cán bēi lěng zhì fēn   shì kěn kòu ér  
西 wàng dōng hǎi   hǎi shén jià xuě chū lái shí  
yǎn huā zhǐ guài shī tiān   fēng héng bìng zuò fān lián wéi  
fēi lái fēng zài shuǐ xiān guó   jiǔ sōng chén 姿  
zhǐ qiàn zhàng tóu pìn huān   ān zuì dǎo lín  
yóu zāo tiān   cuī bān shēng dan chi  
jīn   xuě huā jīn  
shī jiān hún zuò yuǎn lǐng shòu   shī làng chūn jiāng chí  
máo chái nuǎn què lěng   liáo ěr ěr sān liǎng zhī  
dōng diàn báo   tiān kěn fàng máo niú suí  
jūn jiàn yáng xiàn lǎo wèi   céng ráo hán tuì 退 zhī