初正偶题

明代 袁宏道
惯懒无心更出关,清时梦亦趁人閒。几回寺里寻花去,独自江头看水还。 处世渐同栗里子,全家拟注玉泉山。千溪万碧何由见,只是苍枝也破颜。
guàn lǎn xīn gèng chū guān   qīng shí mèng chèn rén xián huí xún huā   jiāng tóu kàn shuǐ hái    
chǔ shì jiàn tóng zi   quán jiā zhù quán shān qiān wàn yóu jiàn zhǐ   shì cāng zhī yán