除夜器仲孙概

宋代 徐瑞
我老那堪哭,吞声泪一襟。 应门差慰眼,伏枕独伤心。 白壁归黄壤,孤坟寄古林。 凄凉重泣痛,临绝有遗音。
lǎo kān   tūn shēng lèi jīn  
yìng mén chà wèi yǎn   zhěn shāng xīn  
bái guī huáng rǎng   fén lín  
liáng zhòng tòng   lín jué yǒu yīn