除夜

宋代 朱淑贞
穷冬欲去尚徘徊,独坐频斟守岁杯。 一夜腊寒随漏尽,十分春色破朝来。 桃符自写新翻句,玉律谁吹定等灰。 且是作诗人未老,换年添岁莫相催。
qióng dōng shàng pái huái   zuò pín zhēn shǒu suì bēi  
hán suí lòu jǐn   shí fēn chūn zhāo lái  
táo xiě xīn fān   shuí chuī dìng děng huī  
qiě shì zuò shī rén wèi lǎo   huàn nián tiān suì xiāng cuī