除夜

宋代 王绅
世俗重除节,处处罗杯盘。谓言岁作劳,及兹聊与欢。 我行蛮貊中,其风亦复然。俗乐竞吹弹,土缶陈腥膻。 歌呼相聚会,咿嚘剧喧阗。见之感予怀,中夜百忧煎。 岂不有至亲,迢递隔山川。相思不相见,离恨终长年。 抚时重叹息,掩袂嗟潸焉。
shì zhòng chú jié   chù chù luó bēi pán wèi yán suì zuò láo   liáo huān    
xíng mán zhōng   fēng rán yuè jìng chuī tán   fǒu chén xīng shān    
xiāng huì   yōu xuān tián jiàn zhī gǎn huái zhōng 怀   bǎi yōu jiān    
yǒu zhì qīn   tiáo shān chuān xiāng xiāng jiàn   hèn zhōng cháng nián    
shí zhòng tàn   yǎn mèi jiē shān yān