除夜

宋代 黄裳
守岁饮须频,光阴又再春。漏移中夜刻,身是去年人。 天色收残腊,人心息旧尘。东风新我意,相得向鸡晨。
shǒu suì yǐn pín   guāng yīn yòu zài chūn lòu zhōng   shēn shì nián rén
tiān shōu cán   rén xīn jiù chén dōng fēng xīn   xiāng de xiàng chén