除夜

唐代 方干
永怀难自问,此夕众愁兴。晓韵侵春角,寒光隔岁灯。 心燃一寸火,泪结两行冰。煦育诚非远,阳和又欲升。
yǒng huái 怀 nán wèn   zhòng chóu xīng xiǎo yùn qīn chūn jiǎo   hán guāng suì dēng
xīn rán cùn huǒ   lèi jié liǎng xíng bīng chéng fēi yuǎn   yáng yòu shēng