除夜

唐代 方干
永懷難自問,此夕眾愁興。曉韻侵春角,寒光隔歲燈。 心燃一寸火,淚結兩行冰。煦育誠非遠,陽和又欲升。
yǒng huái nán wèn   zhòng chóu xīng xiǎo yùn qīn chūn jiǎo   hán guāng suì dēng
xīn rán cùn huǒ   lèi jié liǎng xíng bīng chéng fēi yuǎn   yáng yòu shēng