初雪

宋代 刘敞
荒居人迹绝,但觉岁月颓。北风不我欺,吹雪天上来。 入户时缤纷,当轩肆徘徊。有情知相亲,高卧未足哀。 他日门昼关,今旦门早开。开门将谁为,南山玉崔嵬。
huāng rén jué   dàn jué suì yuè tuí běi fēng   chuī xuě tiān shàng lái
shí bīn fēn   dāng xuān pái huái yǒu qíng zhī xiāng qīn   gāo wèi āi
mén zhòu guān   jīn dàn mén zǎo kāi kāi mén jiāng shuí wèi   nán shān cuī wéi