除夕谕病齿

明代 顾清
五十三脱齿,久知非少媚。明晨复加五,岂复为尔讳。 尔家已漂摇,尔意独濡滞。去尔非吾情,虐我宁尔利。 尔职在咀嚼,兹事久已废。牵联两不忍,无乃并为累。 山石有时泐,天星有时坠。矧我露电姿,而汝复予寄。 截肱斯壮夫,恋栈非良骥。挥手谢罗千,勇决真吾契。
shí sān tuō chǐ 齿   jiǔ zhī fēi shǎo mèi míng chén jiā   wéi ěr huì
ěr jiā piāo yáo   ěr zhì ěr fēi qíng   nüè níng ěr
ěr zhí zài jué   shì jiǔ fèi qiān lián liǎng rěn   nǎi bìng wèi lèi
shān shí yǒu shí   tiān xīng yǒu shí zhuì shěn diàn 姿   ér
jié gōng zhuàng   liàn zhàn fēi liáng huī shǒu xiè luó qiān   yǒng jué zhēn