除夕諭病齒

明代 顧清
五十三脫齒,久知非少媚。明晨復加五,豈復為爾諱。 爾家已漂搖,爾意獨濡滯。去爾非吾情,虐我寧爾利。 爾職在咀嚼,茲事久已廢。牽聯兩不忍,無乃並為累。 山石有時泐,天星有時墜。矧我露電姿,而汝復予寄。 截肱斯壯夫,戀棧非良驥。揮手謝羅千,勇決真吾契。
shí sān tuō chǐ   jiǔ zhī fēi shǎo mèi míng chén jiā   wéi ěr huì
ěr jiā piāo yáo   ěr zhì ěr fēi qíng   nüè níng ěr
ěr zhí zài jué   shì jiǔ fèi qiān lián liǎng rěn   nǎi bìng wèi lèi
shān shí yǒu shí   tiān xīng yǒu shí zhuì shěn diàn 姿   ér
jié gōng zhuàng   liàn zhàn fēi liáng huī shǒu xiè luó qiān   yǒng jué zhēn