除夕前一日归舟夜泊曲涡市宿治平寺

宋代 杨万里
江宽风紧折绵寒,滩多岸少上水船。 市何曾远船不近,意已先到灯明边。 夜投古寺冲泥入,湿薪烧作虫声泣。 冷窗冻笔更成眠,也胜疏篷仰见天。 市人歌呼作时节,诗人两滕高於颊。 还家儿女问何如,明日此怀犹忍说。
jiāng kuān fēng jǐn shé mián hán   tān duō àn shǎo shàng shuǐ chuán  
shì zēng yuǎn chuán jìn   xiān dào dēng míng biān  
tóu chōng   shī 湿 xīn shāo zuò chóng shēng  
lěng chuāng dòng gēng chéng mián   shèng shū péng yǎng jiàn tiān  
shì rén zuò shí jié   shī rén liǎng téng gāo jiá  
huán jiā ér wèn   míng huái 怀 yóu rěn shuō