出新林诗

南北朝 刘孝威
芒山视洛邑,函谷望秦京。遥分承露掌,远见长安城。 故乡已可识,游子必劳情。雾罢前林见,风息涌川平。 坐观暮潮落,渐见夕烟生。无由一羽化,徒想御风轻。
máng shān shì luò   hán wàng qín jīng yáo fēn chéng zhǎng yuǎn   jiàn cháng ān chéng    
xiāng shí   yóu láo qíng qián lín jiàn fēng   yǒng chuān píng    
zuò guān cháo luò   jiàn jiàn yān shēng yóu huà   xiǎng fēng qīng