出新林詩
芒山視洛邑,函谷望秦京。遙分承露掌,遠見長安城。
故鄉已可識,遊子必勞情。霧罷前林見,風息涌川平。
坐觀暮潮落,漸見夕煙生。無由一羽化,徒想御風輕。
máng
芒
shān
山
shì
視
luò
洛
yì
邑
,
hán
函
gǔ
谷
wàng
望
qín
秦
jīng
京
yáo
。
fēn
遙
chéng
分
lù
承
zhǎng
露
yuǎn
掌
,
jiàn
遠
cháng
見
ān
長
chéng
安
城
。
gù
故
xiāng
鄉
yǐ
已
kě
可
shí
識
,
yóu
游
zǐ
子
bì
必
láo
勞
qíng
情
wù
。
bà
霧
qián
罷
lín
前
jiàn
林
fēng
見
,
xī
風
yǒng
息
chuān
涌
píng
川
平
。
zuò
坐
guān
觀
mù
暮
cháo
潮
luò
落
,
jiàn
漸
jiàn
見
xī
夕
yān
煙
shēng
生
wú
。
yóu
無
yī
由
yǔ
一
huà
羽
tú
化
,
xiǎng
徒
yù
想
fēng
御
qīng
風
輕
。