除夕过东林寺同晓公谈禅

明代 谢榛
林磬何悠悠,庭雪复灿灿。冲寒过支公,相围地炉炭。 一谈得真蕴,贝叶徒满案。学禅若栽松,老有万枝干。 谁能顿悟间,森然俱斩断。见心是道侣,寂寂坐夜半。 慧灯无际光,照破几梦幻。生死譬朝夕,岁尽岂嗟叹。 处世各有缘,焉得不聚散。明春杖锡行,孤云渺天畔。
lín qìng yōu yōu   tíng xuě càn càn chōng hán guò zhī gōng xiāng   wéi tàn    
tán zhēn yùn   bèi mǎn àn xué chán ruò zāi sōng lǎo   yǒu wàn zhī gàn    
shuí néng dùn jiān   sēn rán zhǎn duàn jiàn xīn shì dào   zuò bàn    
huì dēng guāng   zhào mèng huàn shēng zhāo suì   jǐn jiē tàn    
chǔ shì yǒu yuán   yān sàn míng chūn zhàng xíng   yún miǎo tiān pàn