初夏遇休日园中闲赋

宋代 陆游
青山围女墙,细草满球场。 虚檐摇水影,曲槛吹苹香。 房栊寂无人,双燕说晓凉。 赐休无公事,萧散寄一床。 久苦吏役拘,更知闲味长。 桑空茧缀簇,陂满稻吐秧。 良时动人怀,东望一慨慷。 宁当恋微禄,如鼠死太仓!
qīng shān wéi qiáng   cǎo mǎn qiú chǎng  
yán yáo shuǐ yǐng   kǎn chuī píng xiāng  
fáng lóng rén   shuāng yàn yuè xiǎo liáng  
xiū gōng shì   xiāo sàn chuáng  
jiǔ   gèng zhī xián wèi zhǎng  
sāng kōng jiǎn zhuì   bēi mǎn dào yāng  
liáng shí dòng rén huái 怀   dōng wàng kǎi kāng  
níng dāng liàn wēi   shǔ tài cāng