初夏登北山

宋代 卫宗武
春山如佳人,形色丽而秀。 兹来怅非时,已入朱明候。 片红飞不留,万绿新改旧。 接茵芳草蔓,偃盖古木茂。 黛鬟临水镜,一色净无垢。 戛然鸣声幽,雅弄出禽口。 得閒此夷犹,不觉留滞久。 一叶泛澄川,萦因历农亩。 决渠散青秧,耕夫类成偶。 舍舟挟短筇,崎岖度重阜。 野芳气如兰,冉冉袭襟袖。 逶迤穷山椒,寸怀纳宇宙。 川原浩无涯,万象皆我有。 沧溟杳渺间,云梦吞八九。 昌黎开衡云,羊公登岘首。 顾我凡陋资,视此亦培塿。 虽然形气殊,兴趣无异否。 独嗟今昔殊,人事有迁贸。 而我老无闻,将与草木朽。 陟巘复降原,玄庐新结构。 伊傅不可怀,松乔以为友。 不死非所求,姑以佚吾寿。
chūn shān jiā rén   xíng ér xiù  
lái chàng fēi shí   zhū míng hòu  
piàn hóng fēi liú   wàn 绿 xīn gǎi jiù  
jiē yīn fāng cǎo màn   yǎn gài mào  
dài huán lín shuǐ jìng   jìng gòu  
jiá rán míng shēng yōu   nòng chū qín kǒu  
xián yóu   jué liú zhì jiǔ  
fàn chéng chuān   yíng yīn nóng  
jué sàn qīng yāng   gēng lèi chéng ǒu  
shě zhōu xié duǎn qióng   zhòng  
fāng lán   rǎn rǎn jīn xiù  
wēi qióng shān jiāo   cùn huái 怀 zhòu  
chuān yuán hào   wàn xiàng jiē yǒu  
cāng míng yǎo miǎo jiān   yún mèng tūn jiǔ  
chāng kāi héng yún   yáng gōng dēng xiàn shǒu  
fán lòu   shì péi lǒu  
suī rán xíng shū   xìng fǒu  
jiē jīn shū   rén shì yǒu qiān mào  
ér lǎo wén   jiāng cǎo xiǔ  
zhì yǎn jiàng yuán   xuán xīn jié gòu  
huái 怀   sōng qiáo wéi yǒu  
fēi suǒ qiú   shòu 寿