出潼关

唐代 吴融
重门随地险,一径入天开。华岳眼前尽,黄河脚底来。 飞轩何满路,丹陛正求才。独我疏慵质,飘然又此回。
chóng mén suí xiǎn   jìng tiān kāi huá yuè yǎn qián jǐn   huáng jiǎo lái
fēi xuān mǎn   dān zhèng qiú cái shū yōng zhì   piāo rán yòu huí