出潼關

唐代 吳融
重門隨地險,一徑入天開。華岳眼前盡,黃河腳底來。 飛軒何滿路,丹陛正求才。獨我疏慵質,飄然又此回。
chóng mén suí xiǎn   jìng tiān kāi huá yuè yǎn qián jǐn   huáng jiǎo lái
fēi xuān mǎn 滿   dān zhèng qiú cái shū yōng zhì   piāo rán yòu huí