出檀衣赞二首 其一

宋代 释德洪
古佛身上衣,佛佛相付授。慈母爱儿心,针针自成就。 是故吾双峰,自少至白首。护惜如镜奁,一尘不敢受。 何以出檀名,此时无别虑。如持油钵行,如蹑独木渡。 永怀毗尼藏,一旦成万古。纷纷五群众,来观亦顶礼。 平时放逸心,化作额间泚。将见衣匣前,泚流似江水。 咨尔淮山神,守护当奉职。无使尘涴侵,无使云润湿。 谛观不敢瞬,心折三叹息。
shēn shàng   xiāng shòu ài ér xīn zhēn   zhēn chéng jiù    
shì shuāng fēng   shǎo zhì bái shǒu jìng lián   chén gǎn shòu    
chū tán míng   shí bié chí yóu xíng   niè    
yǒng huái 怀 cáng   dàn chéng wàn fēn fēn qún zhòng lái   guān dǐng    
píng shí fàng xīn   huà zuò é jiān jiāng jiàn xiá qián   liú shì jiāng shuǐ    
ěr huái shān shén   shǒu dāng fèng zhí shǐ chén 使 qīn   shǐ yún 使 rùn shī   湿  
guān gǎn shùn   xīn zhé sān tàn