出石壁

宋代 周紫芝
倚空山崭岩,平地石龃龉。脩途绕危磴,千里无寸土。 山高不见日,雾重自成雨。入壁天始明,出壁日过午。 青苍断崖谷,开豁见天宇。稻田棋局方,梯山种禾黍。 道傍两三家,稍稍闻笑语。始知在人寰,邂逅得徒旅。 倦仆饥欲啼,游子欢自许。携孥老一廛,白发无处所。 何当把春犁,望月耕陇亩。闭门了残年,危磴不复取。
kōng shān zhǎn yán   píng shí xiū rào wēi dèng qiān   cùn    
shān gāo jiàn   zhòng chéng tiān shǐ míng chū   guò    
qīng cāng duàn   kāi huō jiàn tiān dào tián fāng   shān zhǒng shǔ    
dào bàng liǎng sān jiā   shāo shāo wén xiào shǐ zhī zài rén huán xiè   hòu    
juàn   yóu huān xié lǎo chán bái   chǔ suǒ    
dāng chūn   wàng yuè gēng lǒng mén le cán nián wēi   dèng