出剡北门道中

宋代 陈著
晴日烘冬扫宿阴,篮舆伊轧出山深。 田夫忍冻妆旗帐,学子忘功走佩衿。 三载一余多少过,万人相送独何心。 新官便好观风俗,莫道无人识古琴。
qíng hōng dōng sǎo 宿 yīn   lán zhá chū shān shēn  
tián rěn dòng zhuāng zhàng   xué wàng gōng zǒu pèi jīn  
sān zài duō shǎo guò   wàn rén xiàng sòng xīn  
xīn guān biàn 便 hǎo guān fēng   dào rén shí qín