出山

宋代 张耒
青山如君子,悦我非姿媚。 相逢一开颜,便有论交意。 今晨决然去,掺若执我袂。 谓山无见留,此事宁久置。 道边青发翁,下有白玉髓。 斸之龙蛇窟,自足饱吾世。 平生耽幽独,乃若忘朝市。 一官等尘垢,安得败成许。 草堂醉老子,虎溪大开士。 寄语二主人,为留三亩地。
qīng shān jūn zi   yuè fēi 姿 mèi  
xiāng féng kāi yán   biàn 便 yǒu lùn jiāo  
jīn chén jué rán   càn ruò zhí mèi  
wèi shān jiàn liú   shì níng jiǔ zhì  
dào biān qīng wēng   xià yǒu bái suǐ  
zhǔ zhī lóng shé   bǎo shì  
píng shēng dān yōu   nǎi ruò wàng cháo shì  
guān děng chén gòu   ān bài chéng  
cǎo táng zuì lǎo zi   kāi shì  
èr zhǔ rén   wèi liú sān