出塞

唐代 张柬之
侠客重恩光,骢马饰金装。瞥闻传羽檄,驰突救边荒。 歙野山川动,嚣天旌旆扬。吴钩明似月,楚剑利如霜。 电断冲胡塞,风飞出洛阳。转战磨笄俗,横行戴斗乡。 手擒郅支长,面缚谷蠡王。将军占太白,小妇怨流黄。 騕褭青丝骑,娉婷红粉妆。三春莺度曲,八月雁成行。 谁堪坐愁思,罗袖拂空床。
xiá zhòng ēn guāng   cōng shì jīn zhuāng piē wén chuán   chí jiù biān huāng
shè shān chuān dòng   xiāo tiān jīng pèi yáng gōu míng shì yuè   chǔ jiàn shuāng
diàn duàn chōng sāi   fēng fēi chū luò yáng zhuǎn zhàn   héng xíng dài dòu xiāng
shǒu qín zhì zhī zhǎng   miàn wáng jiāng jūn zhàn tài bái   xiǎo yuàn liú huáng
yǎo niǎo qīng   pīng tíng hóng fěn zhuāng sān chūn yīng   yuè yàn chéng háng
shuí kān zuò chóu   luó xiù kōng chuáng