初去白沙再望路中江南诸山慨然有怀

宋代 吕本中
青山如美人,浓淡各有态。挽之不肯来,乃似孤竹隘。 念无千里风,限此一衣带。夏木与藩屏,不畏炎日晒。 三年白沙游,藉尔宽眼界。脱身尘垢中,一笑终不坏。 别君更举酒,未了清净债。虽无丝竹娱,会有诗律快。 何如少陵翁,亦为杜鹃拜。吾诗有馀欢,此语君勿怪。
qīng shān měi rén   nóng dàn yǒu tài wǎn zhī kěn lái nǎi   shì zhú ài    
niàn qiān fēng   xiàn dài xià fān píng   wèi yán shài    
sān nián bái shā yóu   ěr kuān yǎn jiè tuō shēn chén gòu zhōng   xiào zhōng huài    
bié jūn gèng jiǔ   wèi liǎo qīng jìng zhài suī zhú huì   yǒu shī kuài    
shǎo líng wēng   wèi juān bài shī yǒu huān   jūn guài