初七夜半月色皎然忽闻吴山上鹤鸣

宋代 韩淲
雨止结霜华,片月载寒魄。光芒星自稀,气宇天更碧。 何处孤鹤鸣,声落吴山侧。坐久神观清,楼高夜方阒。
zhǐ jié shuāng huá   piàn yuè zài hán guāng máng xīng   tiān gèng    
chǔ míng   shēng luò shān zuò jiǔ shén guān qīng lóu   gāo fāng