初秋寓直三首

唐代 郑畋
晓星独挂结麟楼,三殿风高药树秋。 玉笛数声飘不住,问人依约在东头。 宿鸟翩翩落照微,石台楼阁锁重扉。 步廊无限金羁响,应是诸司扈从归。 幽阁焚香万虑凝,下帘胎息过禅僧。 玉堂分照无人后,消尽金盆一碗冰。
xiǎo xīng guà jié lín lóu   sān diàn 殿 fēng gāo yào shù qiū
shù shēng piāo zhù   wèn rén yuē zài dōng tóu
宿 niǎo piān piān luò zhào wēi   shí tái lóu suǒ zhòng fēi
láng xiàn jīn xiǎng   yìng shì zhū cóng guī
yōu fén xiāng wàn níng   xià lián tāi guò chán sēng
táng fēn zhào rén hòu   xiāo jìn jīn pén wǎn bīng