初秋寓直三首

唐代 鄭畋
曉星獨掛結麟樓,三殿風高藥樹秋。 玉笛數聲飄不住,問人依約在東頭。 宿鳥翩翩落照微,石台樓閣鎖重扉。 步廊無限金羈響,應是諸司扈從歸。 幽閣焚香萬慮凝,下簾胎息過禪僧。 玉堂分照無人後,消盡金盆一碗冰。
xiǎo xīng guà jié lín lóu   sān diàn 殿 fēng gāo yào shù qiū
shù shēng piāo zhù   wèn rén yuē zài dōng tóu
宿 niǎo piān piān luò zhào wēi   shí tái lóu suǒ zhòng fēi
láng xiàn jīn xiǎng   yìng shì zhū cóng guī
yōu fén xiāng wàn níng   xià lián tāi guò chán sēng
táng fēn zhào rén hòu   xiāo jìn jīn pén wǎn bīng