初秋
落日关河笛一声,感时怀抱若为平。燕台已朽千金骨,秦塞虚防万里城。
大火西流金有令,长江东去水无情。故园回首干戈满,空负沧浪白鸟盟。
luò
落
rì
日
guān
关
hé
河
dí
笛
yī
一
shēng
声
,
gǎn
感
shí
时
huái
怀
bào
抱
ruò
若
wéi
为
píng
平
yàn
。
tái
燕
yǐ
台
xiǔ
已
qiān
朽
jīn
千
gǔ
金
qín
骨
,
sāi
秦
xū
塞
fáng
虚
wàn
防
lǐ
万
chéng
里
城
。
dà
大
huǒ
火
xī
西
liú
流
jīn
金
yǒu
有
lìng
令
,
cháng
长
jiāng
江
dōng
东
qù
去
shuǐ
水
wú
无
qíng
情
gù
。
yuán
故
huí
园
shǒu
回
gān
首
gē
干
mǎn
戈
kōng
满
,
fù
空
cāng
负
làng
沧
bái
浪
niǎo
白
méng
鸟
盟
。