楚清之画乐天小娃撑小艇偷采白莲回不解藏踪迹浮萍一道开诗因题其后

宋代 党怀英
乐天归卧湖山边,閒买池塘娱莫年。小蛮巳老樊素去,心地玲珑如白莲。 室中谁遣散花天,故点襌衣香破襌。鸳鸯为报窃花处,题诗要戏小婵娟。 红妆秋水照明蠲,清之粉本清且妍。道人无心被花恼,对画作诗真适然。 君不见元亮投名莲社里,不妨更赋閒情篇。
tiān guī shān biān   xián mǎi chí táng nián xiǎo mán lǎo fán   xīn líng lóng bái lián
shì zhōng shuí qiǎn sàn huā tiān   diǎn dān xiāng dān yuān yāng wèi bào qiè huā chù   shī yào xiǎo chán juān
hóng zhuāng qiū shuǐ zhào míng juān   qīng zhī fěn běn qīng qiě yán dào rén xīn bèi huā nǎo   duì huà zuò shī zhēn shì rán
jūn jiàn yuán liàng tóu míng lián shè   fáng gēng xián qíng piān