春昼曲
东风吹花花不定,红雨纷纷落芳径。唤人啼鸟隔纱窗,巧语关情谁忍听。
柔肠百结苦萦回,却似丁香花未开。花开花谢年年事,可惜流光如箭催。
门外红尘飞紫陌,陌上垂杨弄春色。垂杨只解送行人,不管行人归未得。
dōng
东
fēng
风
chuī
吹
huā
花
huā
花
bù
不
dìng
定
,
hóng
红
yǔ
雨
fēn
纷
fēn
纷
luò
落
fāng
芳
jìng
径
。
。
huàn
唤
rén
人
tí
啼
niǎo
鸟
gé
隔
shā
纱
chuāng
窗
,
qiǎo
巧
yǔ
语
guān
关
qíng
情
shuí
谁
rěn
忍
tīng
听
。
。
róu
柔
cháng
肠
bǎi
百
jié
结
kǔ
苦
yíng
萦
huí
回
,
què
却
shì
似
dīng
丁
xiāng
香
huā
花
wèi
未
kāi
开
。
。
huā
花
kāi
开
huā
花
xiè
谢
nián
年
nián
年
shì
事
,
kě
可
xī
惜
liú
流
guāng
光
rú
如
jiàn
箭
cuī
催
。
。
mén
门
wài
外
hóng
红
chén
尘
fēi
飞
zǐ
紫
mò
陌
,
mò
陌
shàng
上
chuí
垂
yáng
杨
nòng
弄
chūn
春
sè
色
。
。
chuí
垂
yáng
杨
zhǐ
只
jiè
解
sòng
送
xíng
行
rén
人
,
bù
不
guǎn
管
xíng
行
rén
人
guī
归
wèi
未
dé
得
。
。